Tìm chồng như Jack, tìm vợ như Rose: Hành trình tìm đến nhau trên con tàu xấu số Titanic

Bộ phim “Titanic” đã quá quen thuộc với mỗi thế hệ chúng ta. Chắc hẳn ai cũng đã từng một lần trong đợi xem bộ phim này. Và tôi còn biết rằng có rất nhiều người mê bộ phim này đến nỗi họ xem đi xem lại rất nhiều lần, màn hình nền là hình ảnh của Jack và Rose, nhạc điện thoại là “My heart will go on”. Vậy điều gì làm bộ phim trở nên hấp dẫn như vậy?

Nụ hôn trong “Titanic” vẫn là nụ hôn bất diệt của màn bạc

Advertisement

Xuyên suốt cuộc hành trình của con tàu trước khi chìm và cũng là cuộc hành trình của hai người ở hai tầng lớp khác nhau tìm đến nhau, Titanic luôn đem lại cho người ta một luồng hy vọng, những nụ cười, dù khán giả đều biết trước cái kết thương tâm của con tàu ấy.

Đó là cái hi vọng khi một chàng hoạ sĩ nghèo đáng ra phải tuyệt vọng với cuộc đời hơn cô gái thượng lưu giàu có, lại cứu cô ấy khỏi cái chết, đem đến những cảm xúc mới mẻ yêu thương lần đầu tiên trong đời cô gái trẻ cảm nhận được.

Sự tồn tại của Jack cũng như con tàu vậy, ngắn ngủi nhưng huy hoàng, bị vùi sâu không ai biết đến những thực chất lại sống rõ trong tâm trí một người đã được anh cứu giúp, yêu thương.

Để rồi sự tồn tại ấy được nhân rộng khi những con người của thế hệ sau mắt tròn mắt dẹt lắng nghe bà Rose kể không sót chi tiết nào, tồn tại ở trong bức tranh chì đen còn nguyên vẹn sau ngần ấy năm dưới biển.

Nửa đầu bộ phim mang đến không khí vui tươi đầy ấm áp mà những người như bà Ruth, như Cal có lẽ chẳng bao giờ cảm được, dù đã kinh qua cái thảm hoạ chắc lớn nhất đời. Đó là cái ấm áp khi bà Brown cho chàng Jack mượn chiếc áo vest đi dự tiệc, là cái ấm áp khi chàng và và Rose chạy ra khỏi chiếc xe lên phía boong tàu, vừa cười vừa thở hổn hển.

 Nhưng sau nụ hôn của họ thì thảm họa đã ập tới, và thảm hoạ lớn nhất, đau đớn nhất, có lẽ vẫn là bản chất con người.

Bao nhiêu người đã chết trên tàu Titanic chỉ vì bị khoá bên dưới khoang hạng ba? Bao nhiêu người chết vì giành nhau chiếc áo phao, chỗ ngồi trên tàu cứu hộ? Và bao nhiêu người đã chết vì cái lạnh của biển, của lòng người khi những chiếc thuyền cứu hộ không quay lại?

Gần 1500 người. Có lẽ, cái đạt của phim Titanic cũng nằm ở chỗ, nó diễn tả được thật nhất thảm họa kinh hoàng và đồng thời lên án những người chỉ khư khư giữ mạng sống, tiếc thương cho những người chết cóng, chết đuối mà phần nhiều là người nghèo, phụ nữ, trẻ em, những người không có chỗ đứng trong xã hội bấy giờ

Jack đã ra đi để Rose của anh vĩnh viễn là cô gái xinh đẹp, kiêu kỳ trong lần đầu gặp gỡ, để cô gái của anh luôn ôm trong lòng hồi ức về mối tình ngọt ngào sâu đậm đến lúc nhắm mắt xuôi tay.

Đúng hơn là Rose đã chấp nhận buông tay anh, buông bàn tay nắm lấy tay cô trong đêm dạ vũ, buông bàn tay đã đặt trên người cô cùng những hơi thở nóng bỏng trong chiếc xe ô tô, để thực hiện lời hứa với anh, lời hứa sống tiếp và sống tốt.

Những gì mà bộ phim đem đến cho người xem vẫn là dư âm văng vẳng như chính mối tình bí mật dai dẳng trong phim của một chàng trai vô danh đã cứu được “trái tim của đại dương” và cũng nằm lại đại dương. Vì trái tim của người đàn bà là những bí mật trong đại dương sâu thẳm.

Tôi vẫn nhớ Rose từng nói một câu như thế này: “Tôi thậm chí không có tấm ảnh nào của anh ấy, anh ấy chỉ sống trong trí nhớ của tôi”.

Chúng ta hâm mộ tình cảm của Jack và Rose: sự thuỷ chung của Rose dành cho Jack và sự hy sinh của Jack dành cho Rose.

Vâng quả là một thứ tình cảm đáng trân quý nhất trên cuộc đời này. Nếu bi kịch tàu Titanic không xảy ra thì có lẽ Jack đã tìm vợ và sống hạnh phúc mãi mãi sau này. Tuy nhiên đó cũng chỉ là nếu, và tôi tin chắc rằng chính kết cục của phim cũng góp một phần không nhỏ vào thành công của phim.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.